Sunday, 24/03/2019 - 09:50:14
Font-Size:

Tư tưởng HCM thiệt là vĩ đại!

Advertising

Cảnh nghèo kém trên cao nguyên Việt Nam. (ANTD.vn)

Bài CHU TẤT TIẾN

Trong những năm gần đây, trong khi đang nỗ lực tìm viện trợ của Mỹ và các nước Tây Phương, nhà cầm quyền Việt Nam lại ra chỉ thị buộc tăng cường việc học tập “Tư Tưởng Hồ Chí Minh” trong học đường làm cho giới trẻ hoang mang. Vì thực tế, đa số những người thuộc thế hệ trẻ sau này không hiểu cái gọi là “Tư Tưởng Hồ Chí Minh” là thế nào ngoài những bài tuyên truyền láo khoét đến độ người đọc phải ngượng đỏ mặt. Tất cả những ai từng đọc những bài viết về Hồ Chí Minh đều rõ là họ Hồ, ngoài việc tự viết sách đề cao mình dưới nhiều bút hiệu khác, hoặc sao chép nguyên bản những bài thơ của người khác rồi ký tên mình, thì không có một tư tưởng lý luận nào ngoài việc đọc thuộc lòng lý luận của bậc Thầy Carl Max, Engels, Staline, và Lenine. Sau hiệp định chia đôi đất nước được chỉ đạo của Trung Cộng và Liên Xô năm 1954, thì Hồ Chí Minh đã tâm thành tạ ơn các vị quan thầy của mình bằng cách chỉ thị cho toàn miền Bắc trong tất cả các cuộc mít tinh, hội họp đều phải trưng hình Các Mác, Lênine và Mao Trạch Đông bên trên hình của Hồ Chí Minh. Thảng hoặc mới có lần mà hình họ Hồ được treo ngang bằng các vị quan thầy của Hồ. Một hành động nô lệ cho Nga, Tầu đã được thể hiện rõ rệt trong phạm vi cả nước là khi Staline chết, họ Hồ đã ra lệnh cho tên bồi bút Tố Hữu làm thơ khóc Staline và buộc cả miền Bắc phải để tang chung cho tên ác quỷ này. Theo những tài liệu sau này được phổ biến, thì trong tất cả mọi lần hội họp, kiểm thảo, đả thông tư tưởng dưới sự chỉ đạo của Hồ Chí Minh, thì mọi lãnh đạo phải luôn đề cao các vị quan thầy Liên Xô và Trung Cộng trước khi bắt đầu cuộc họp. Lê Duẩn còn cho ghi khắc câu nói để đời: "Ta đánh Mỹ là đánh cả cho Liên Xô, đánh cho Trung Quốc, cho các nước xã hội chủ nghĩa và cho cả nhân loại, đánh cho cả bọn xét lại đang đâm vào lưng ta.

“Thưa Bác, chúng ta muốn thắng Mỹ, có một điều rất quan trọng là chúng ta phải không được sợ Mỹ, nhưng cũng không được sợ Trung Quốc và không được sợ Liên Xô.”

Năm 1976, Phát biểu của Tổng bí thư Lê Duẩn tại Hội nghị Trung ương 25: "Chế độ ta là chế độ chuyên chính vô sản. Chuyên chính trước hết phải là đường lối của giai cấp vô sản. Cốt tủy của chuyên chính vô sản là ở đó chứ không phải là ở chỗ sử dụng bạo lực. Đường lối đó là sự kết hợp lý luận Mác - Lê Nin với thực tiễn cách mạng của nước mình. Đường lối đó là khoa học nhất, là đúng quy luật, là bắt buộc.”
Như thế, thì tư tưởng Hồ Chí Minh là cái gì? Thực tế, tư tưởng họ Hồ chỉ là bản sao chép lại một số nhỏ tư tưởng của Các Mác (Karl Marx), chứ không lãnh đạo miền Bắc nào có khả năng đọc hết cuốn Tư Bản Luận (The Capitalism) do Các Mác và Engels biên soạn. Với trình độ quét rác, thiến heo, họ chỉ có thể nói như vẹt vài điều lẩm cẩm về chủ thuyết của Mác, những nhóm từ ngữ sáo rỗng như “chuyên chính vô sản, Đảng lãnh đạo, Nhà Nước quản lý, Nhân dân làm chủ….”

Một thực tế nữa, ngay cả tìm hiểu sâu xa về tư tưởng và lý luận của Các Mác, nếu so sánh những điều mà Các Mác đã viết ra và những tiến trình của lịch sử, cho đến năm thứ 11 của thế kỷ 21, người ta nhận thấy một điều vô cùng quan trọng:

-Chủ Nghĩa Cộng Sản hay Chủ Nghĩa Xã Hội chưa bao giờ được thực hiện trên trái đất cho dù đã từng có những chế độ vẫn tự nhận là chế độ của những người theo Mác (Marxist) để thực hiện chủ nghĩa Cộng Sản (Communism).

Muốn chứng minh điều khẳng định trên đây, người ta phải đi ngược lại những điều căn bản của hai chủ nghĩa này mà Các Mác và Ăng gen (Karl Marx, Freidrik Engels) đã phổ biến:

Theo Mác, chủ nghĩa Xã hội (Socialism) là ý tưởng hướng về một hệ thống kinh tế mà giới lao động, người tạo ra các sản phẩm, các loại tài sản, các phương tiện sinh hoạt… phải nắm quyền và điều hành mọi việc theo hướng tập trung, dân chủ, vì quyền lợi của đa số cũng là dân lao động. Mọi sản phẩm và dịch vụ sau khi tập trung, sẽ được phân phối theo nỗ lực của từng cá nhân.

Còn Chủ nghĩa Cộng Sản (Communism) là ý tưởng mà xã hội không còn giai cấp, không còn tầng lớp khai thác và bị khai thác, không còn người bóc lột người. Chủ nghĩa Cộng Sản chủ trương tập trung vừa kinh tế vừa chính trị, không còn ai có của riêng tư, mọi sự đều là của chung; không còn quan niệm vợ chồng riêng tư lo vun đắp cho gia đình riêng của mình, yêu đương hay cưới hỏi đều phải được các lãnh đạo chỉ đạo. Các gia đình chỉ là những đơn vị thuộc vào một tập thể xã hội khổng lồ. Trong chế độ này, sản phẩm và dịch vụ được phân phối theo nhu cầu, vì một khi không còn giai cấp, mọi người đều làm việc theo khả năng của mỗi người, nhằm phục vụ xã hội mà không phục vụ cho cá nhân nữa. Như thế, sự phân chia quyền lợi theo nhu cầu là việc thích đáng. Trong chế độ Cộng Sản Chủ Nghĩa, một bộ máy sẽ được thành lập vì quyền lợi của quần chúng chứ không phải vì quyền lợi của những kẻ cầm quyền.
(Nếu theo quan niệm này, vì không còn phân chia giai cấp, gia tộc, cá nhân, mà mọi người đều bình đẳng, thì XÃ HỘI CÁNH CHUNG của loài người sẽ trở thành một bầy đoàn y như một đàn bò, đàn heo, hay đàn cừu, cứ gục đầu làm việc, làm xong thì ăn, ăn xong rồi ngủ dưới cái còi hiệu của những người chăn bò, chăn heo, hay chăn cừu cầm roi quất loạn xạ.)

Cũng theo Mác, vì sự tập trung tài sản và sinh mạng của nhân dân một cách đột ngột lại có thể đưa đến chống đối và cách mạng, nên giai đoạn đầu tiên sau khi giật sập chủ nghĩa Tư Bản, thì cách mạng phải theo Chủ Nghĩa Xã Hội trước. Sau một thời gian ổn định, mới tiến lên chủ nghĩa Cộng Sản là mục tiêu cuối cùng của nhân loại.

Đó là những ý tưởng và những khẩu hiệu mà những kẻ theo Mác kêu gào cả một trăm năm nay. Vì những lập luận trong lý thuyết của Mác đã được viết dựa vào tình trạng Tây Phương cuối thế kỷ 19 là giai đoạn mà các chủ nhân ông đang lợi dụng sức lao động của giới thợ thuyền để làm giầu, nên đã được những người theo khuynh hướng xã hội hoan hô, mặc dù họ chẳng thể nào hiểu toàn bộ mớ lập luận rắc rối này. Đặc biệt là những kẻ cực đoan, quá khích và một số kẻ “chỉ có cái quần đùi và luôn mơ đến củ khoai bỏ vào miệng” thì thấy đây là cơ hội cho họ vùng lên, “được thì được tất cả, mà mất thì chẳng mất gì”. Từ đó, chiến tranh giữa những đệ tử của Mác và những người tự vệ đã xẩy ra liên tiếp, gây nên bao chết chóc, đau thương cho nhân loại.

Tuy nhiên, thực tế lịch sử cho thấy chưa bao giờ các loại chủ nghĩa Xã Hội và Cộng Sản này được thể hiện. Hãy nhìn vào một số nước Cộng Sản tiêu biểu:

1. Liên Xô, U.S.S.R. (Union of Soviet Socialist Republics), hoặc U.R.S.S. (“Union des républiques socialistes soviétiques” bằng tiếng Pháp, “Unión de Repúblicas Socialistas Soviéticas” bằng tiếng Tây Ban Nha, “Unione delle Repubbliche Socialiste Sovietiche” bằng tiếng Ý.) Danh xưng này, dịch đầy đủ là “Liên Hiệp các nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Sô Viết” hay “Liên Bang Sô Viết”, đứng chủ đạo là nước Nga. Tại đây, Lê Nin đã làm rung động thế giới với những khẩu hiệu kêu gào cho một chế độ Cộng Sản đầu tiên được thiết lập, nhưng chỉ trong một thời gian ngắn, sự thật đã phơi bầy là những kẻ chiến thắng chế độ quân chủ Nga Hoàng đã lộ nguyên hình là một chế độ Phát Xít cực đoan, một chế độ độc tài còn man rợ gấp trăm lần chế độ quân chủ của Nga Hoàng. Ngay sau Cách Mạng 1907, Lê Nin đã biến cải chủ nghĩa Marxism thành Marxist-Leninism, sau đó, dưới bàn tay sắt của Stalin, đã trở thành Stalinism. Dưới chế độ Cộng Sản Liên Xô, thay vì để cho giới lao động làm chủ đất nước và tôn trọng nhân phẩm của con người như trong tuyên ngôn của đảng Cộng Sản, thì những kẻ cầm quyền đã vung tay chém giết chính những người lao động (chân tay và trí óc) là nhân dân của mình. Hơn 10 triệu người đã bị thủ tiêu, bắn giết, chưa kể nhiều triệu người đã bị đầy đi Siberia để chết đói, chết lạnh và chết bệnh trong các lò tập trung. Vì tính chất vô nhân đạo của chế độ man rợ này có đặc tính chống lại nhân loại, cho nên chế độ mệnh danh là Cộng Sản ấy đã cáo chung sau hơn 70 năm làm rung chuyển thế giới. Ngay tại nước Nga, trung tâm điểm của các chế độ Cộng Sản, hiện nay, đảng Cộng Sản đã bị loại ra ngoài vòng pháp luật.
2. People's Republic of China. Sau khi Liên Bang Sô Viết tan rã, Trung Cộng giữ ngôi bá chủ các nước Cộng Sản còn sót lại. Điều đáng quan tâm là quốc hiệu này không có chữ “Cộng Sản” hoặc “Xã Hội chủ nghĩa”. Cũng như Liên Sô, những kẻ theo Mác ở Trung Hoa hiện nguyên hình là những kẻ vô cảm, vô lương, tàn ác, dã man nhất lịch sử nhân loại. Những kẻ cầm quyền đã giết chết hơn 30 triệu người dân Trung Hoa, gây thương đau cho hàng trăm triệu người khác, và lật đổ mọi giá trị văn hóa Trung hoa cổ đại. Như vậy, chưa bao giờ lý thuyết Cộng Sản của Mác được áp dụng trên đất nước này, ngoài việc tập trung tài sản và sinh mạng của toàn thể nhân dân vào một Đảng cầm quyền hung ác và bạo ngược.
3. The Republic of Cuba. Tuy danh xưng của quốc gia này không có chữ Cộng Sản, nhưng những thủ lãnh của đất nước cũng là những chư hầu của hai nước Cộng Sản lãnh đạo: Liên Sô và Trung Cộng. Ngày nay, sau khi Liên Sô tan rã, Cuba chỉ còn tôn thờ và nhận viện trợ từ Trung Cộng, để bảo vệ quyền hành của những kẻ cai trị giải đất bé nhỏ này dưới lý thuyết Cộng Sản đã tan rã. Hiện nay, sau khi Fidel Castro chết, đất nước này đang trong thời kỳ khủng hoảng niềm tin, mất lý tưởng, nửa muốn theo chủ nghĩa tư bản, nửa còn muốn cầm giữ những tuyên ngôn sáo rỗng lỗi thời lạc hậu.

4. Chế độ Cộng Sản Pôn Pốt – Iêng Sary tại Campuchea: Đây mới chính là những giai đoạn khởi đầu của chủ nghĩa Cộng Sản, nghĩa là tập trung toàn bộ sinh mạng, tài sản, và dụng cụ sinh hoạt… vào tay bọn đầu lãnh để nhóm này tung hoành chém giết một cách rùng rợn. Để không còn giai cấp, bọn Cộng Sản Miên này cho giết các bác sĩ,trí thức, giáo sư, người có học, và thay vào đó là một tầng lớp ngu ngốc, vô học. Chế độ Cộng Sản này thực ra là một hình thức của thời đại hoang dã (Barbarian/Savage), trong đó, những kẻ lãnh đạo đảng Cộng Sản Campuchea đã hiện nguyên hình là lũ quỷ sống uống máu người không tanh. May cho nhân loại là chế độ này tan hàng rất sớm.

4. Cộng Sản Bắc Hàn: mặc dù vẫn lớn tiếng xưng là một nước Cộng Sản, nhưng ngoài việc tập trung tài sản và sinh mạng của nhân dân vào một tay lãnh đạo, rồi cha truyền con nối, không phải là những người lao động làm chủ, hoàn toàn đi ngược lại nguyên lý Cộng Sản hay Xã Hội Chủ Nghĩa. Gia đình họ Kim đã lãnh đạo nước này ba đời liên tiếp, gây ra những nạn đói khủng khiếp, khiến người phải ăn thịt người.
5. Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Với danh xưng dài dòng như thế, kèm theo một câu khẩu hiệu sáo rỗng: Độc Lập – Tự Do- Hạnh Phúc, những kẻ cầm quyền vẫn tôn thờ Mác như một Thánh Sống và vẫn khẳng định rằng đang áp dụng giai đoạn Xã Hội Chủ Nghĩa trước khi tiến lên Cộng Sản chủ nghĩa.
Việt Nam Cộng Sản đã thi hành chủ nghĩa Xã Hội ra sao?

Mác nói chủ nghĩa Xã Hội là: Giới lao động, người tạo ra các sản phẩm, các loại tài sản, các phương tiện sinh hoạt… phải nắm quyền và điều hành mọi việc theo hướng tập trung, dân chủ, vì quyền lợi của đa số cũng là dân lao động. Mọi sản phẩm và dịch vụ sau khi tập trung, sẽ được phân phối theo nỗ lực của từng cá nhân.

Từ khi thành lập Đảng đến nay, đã có bao nhiêu người lao động chân chính được nắm quyền điều hành xã hội? Nhìn vào thành phần lãnh đạo hiện nay, bao nhiêu người từng là công nhân tận tụy với công việc của mình trước khi trở thành lãnh đạo, ngoài việc “cha truyền, con nối”, “con Vua thì lại làm Vua, con lão sãi chùa vẫn quét lá đa”? Trong hệ thống Bộ Chính Trị, Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng, và Nhà Nước, có bao quan hệ chồng chéo, bao nhiêu là sự truyền ngôi công khai hay bí mật? Những đứa con rơi vãi của Hồ Chí Minh, biểu hiện cao nhất là Nông Đức Mạnh, có phải là công nhân thuần túy không? Trong danh sách Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng, và các Bộ Trưởng và các kẻ nắm quyền lực cao nhất nước, có bao nhiêu bà con, họ hàng của Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Xuân Phúc, Lê Duẩn, Lê Đức Anh, Lê Hồng Phong, Trường Chinh, Nguyễn Chí Thanh, Văn Tiến Dũng, Võ Nguyên Giáp, Lê Đức Thọ, Mai chí Thọ, Phạm Hùng,Tố Hữu, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Văn Linh? Có anh chị Công Nhân lao động thuần túy nào lọt vào trong danh sách những kẻ nắm quyền lực cao nhất nước không? Hoàn toàn không! Toàn là “con cháu các cụ cả - CCCCC”!

Thứ hai, các sản phẩm và dịch vụ có được phân phối theo nỗ lực của từng cá nhân không? Hoàn toàn không! Hiện nay, toàn bộ các lãnh đạo Nhà Nước đều là những tỷ phú đô la, từ Tổng Bí Thư, đến Thủ Tướng, Chủ Tịch Nước, Bộ Trưởng Công An, là những người GIẦU NHẤT ĐÔNG NAM Á, với tài sản rải rác khắp các công ty khổng lồ, nắm hết quyền lực chính trị và kinh tế, tài chánh. Chỉ cần làm đến Tổng Giám Đốc, Đại Tá Công An... là lập tức biến thành Tỷ phú đô la trong một thời gian ngắn.

Cái gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam – Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc bây giờ, thực chất là một chế độ bóc lột dã man nhân dân lao động thời Trung Cổ nhưng bằng cách hình thức phong phú, linh động, và hiện đại hơn. Chế độ này còn tàn bạo gấp nhiều lần chế độ tư bản thế kỷ 19 vì tuy có các phương tiện thông tin nhanh gấp ngàn vạn lần khi xưa, khi mà quan hệ giữa các quốc gia được thực hiện bằng các kỹ thuật máy móc tinh vi, và sự hiểu biết của con người đã lên tới mức “không thể tưởng tượng được”, nhưng vẫn còn cảnh “người bóc lột người” dửng dưng! Trong khi đó, toàn bộ tài sản, đất đai, sinh mạng của nhân dân được tập trung tối đa vào tay các lãnh đạo, gồm một nhóm “cha truyền con nối”, hoàn toàn không phải vì quyền lợi của nhân dân lao động!

Tóm lại, cho đến nay, lý thuyết về một xã hội không còn “người bóc lột người”, một xã hội công bằng và hợp lý của Mác, chưa bao giờ được thực hiện trên trái đất.

Tư tưởng Hồ Chí Minh chỉ là một mớ bát nháo những điều nhai lại của Cộng Sản Quốc Tế, nhóm sát nhân cực kỳ hung ác trong tất cả mọi thời đại mà thôi.
Advertising
Advertising
Bình luận Facebook

Bình luận trực tiếp

Về đầu trang