Thursday, 27/08/2020 - 06:54:49
Font-Size:

Chuyện cù lần của đời tôi (chuyện thứ tư)

Advertising


Chuyện CHU TẤT TIẾN
Từ nhỏ, tui đã “cù lần” rồi. Bây giờ, đôi khi nghĩ lại thấy cũng không hẳn là “cù lần” mà là “cù liều,” vì làm những chuyện có thể đưa đến mất mạng mà chẳng được lợi cái gì. Nguyên nhân là vì muốn bắt chước anh chàng Lục Vân Tiên, muốn làm “anh hùng,” không biết sợ bất cứ chuyện gì trên đời. Cũng có thể là vì đã được ông anh lớn dậy từ hồi mới 6 tuổi: “Làm người công chính, thì không được có tính hèn nhát, hay sợ hãi.”

Hồi đó, gia đình tui đang ở Hà Nội, ngay đường Khâm Thiên là đường có phố cô đầu. Nhà sang lắm, mặt tiền, mở cửa lớn vào là thấy ngay cái cầu thang lên lầu, tỏa ra hai bên. Ngay chân cầu thang là hai cái cột thấp, trên đầu cột có cục tròn như trái banh bằng đồng, nơi tui, 2 tuổi gì đó, đứng vịn vào cột đồng, bập bẹ: “Ph….ơ…ở! Ph…ơ..ở!”

Thế là chị vú lại dỗ dành là chờ khi nào ông gánh phở đi qua thì mua. Nhưng đến khi tui lên 5 tuổi gì đó, thì mẹ tui giận bố tui (tui gọi bằng Thầy, Me) đã bỏ nhà, đi lại với bà nào đó, nên kéo cả gia đình về Bùi Chu. Tại đây mẹ tui mua căn nhà ngay đầu đường, sát nhà thờ, sát luôn cái nghĩa địa nhỏ, có một cái vườn cũng nhỏ nhưng có một cái cây to, có người treo cổ tự tử ở cái cành cây ngang đó và có ma!

Vì sợ ma, nên mấy đứa nhóc tui không dám đi tiểu đêm. Hễ đang ngủ mà mắc đi, là cứ để cho thiên nhiên hành động, mà lại khoái nữa vì đang trời lạnh mà thấy cái giòng nước âm ấm chẩy dưới chân thì khoái… Nhưng sáng dậy là ăn đòn tơi tả vì thấy cái chiếu thâm sì là ông anh lơn tui quất túi bụi. Cái roi mây, trúng cú nào là thấy lửa nháng lên ở mắt. Nhưng chứng nào tật nấy, đánh cứ đánh, đái dầm cứ đái dầm, mà còn tệ hơn đái dầm nữa. Hồi đó, có thằng em họ, con bà dì tui, đến ở chơi vài tháng. Thằng này lầm lì ít nói mà làm bậy dễ nể luôn.

Buổi sáng hôm đó, ông anh lớn tui thức dậy sớm. Tụi tui đang ngủ, chợt nghe thấy tiếng quát: “Dậy! Dậy! Đứa nào? Đứa nào ỉa vào ngăn kéo bàn giấy của tao?” Tụi tui vùng dậy, nhìn vào cái ngăn kéo bàn giấy của ổng, thấy một bãi lù lù. Tên nào mắc đi cầu, mà không dám ra sau, bèn leo lên cái bàn của ông anh tui, kéo ngăn kéo ra, làm việc xong, là đậy ngăn kéo lại, đi ngủ tiếp! Sét đánh cũng không sợ bằng!

Nhưng có điều lạ là cho dù ông anh tra khảo thế nào cũng vô ích, bốn đứa con nít tui không đứa nào nhận lỗi, dù tui biết chắc là tên em họ lì lợm. Tối hôm đó, ông anh dàn trận chống cái tật sợ ma. Ổng đứng ngay trước cánh cửa ra vườn có cái cây có người treo cổ đó, tay cầm cái roi dài thòng, bắt 4 đứa con nít tui đứng xếp hàng trước mặt ông, rồi ông bắt từng tên một đi ra vườn, đứng đó mười lăm phút một mình, mà phải đứng ngay dưới gốc cây, lúc trời tối thui, không được khóc, không được run. Đứa nào mà đứng cách xa cái cây là ổng quất 10 roi. Đứa nào chạy trở vào thì bị thêm 10 roi nữa. Thế là từng đứa run rẩy đi ra, sợ ma không bằng sợ roi, dĩ nhiên vừa đi vừa khóc thút thít.. Từ đó, mà tui hết sợ ma. Nửa đêm mà mắc tiểu, thì hiên ngang đi ra vườn, chĩa súng vào cái cây đó mà bắn đùng đùng. Ma né tụi tui luôn.

Lớn lên, thì tính cù liều này phát triển. Sau khi di cư, tui học Lê Bảo Tịnh, Trương Minh Giảng, từ đệ thất đến đệ tứ. Hồi đó tui nhỏ con, gầy ốm, nhưng thích xi tàng, làm anh hùng. Lớp đệ thất tui có 5 thằng nhỏ con nhất, ngồi bàn đầu. Bàn sau là tên Võ công Tồn, có cô em là Võ thị Yến Oanh, người Nam, to con, bắp múi tay chân dữ dội. Tên Tồn này ghét mấy thằng di cư nhỏ con nên ăn hiếp hoài. Nó búng tai thằng bạn tui đỏ nhừ luôn, cung tay khoe bắp thịt và nói:

-Tao chấp 5 thằng mày, dám uýnh không?

Tui đùng đùng nổi máu Lục Vân Tiên:

-Mẹ kiếp, mày ăn hiếp bạn tao, thì tao chơi mày luôn!

Vừa nói xong, là tui nhẩy lên vung tay kẹp cổ nó, dí xuống bàn. Vì bất ngờ, nên Tồn bị thua, mắc cở quá, đến sau khi tan học, nó chặn đường uýnh tui, bóp cổ tui gần tắc thở, nhưng tui vùng ra chạy được một quãng thì đứng lại, lấy súng cao su ra nã cho nó một quả như trời giáng vào giữa má, máu chẩy ra, Tồn sợ quá, ôm đầu máu bỏ đi. (Nhớ mãi thằng bạn tên Võ Công Tồn, và cô em Võ thị Yến Oanh, có bộ mông thiệt bự. Số là hôm đó, sau giờ học, tụi nhỏ tui không về mà chơi đi trốn đi tìm. Có một cái xe nhà binh đậu ngay trước cửa trường, tui núp đằng sau cái xe, không ngờ Yến Oanh lại ngồi trên ghế của xe. Cô bé quay lưng lại tui, rồi xoay cái mông to đùng ra chắn cho tui và ngây thơ nói: “Tiến cứ núp đó đi, Oanh chắn cho!” Tui chới với vì cái mặt tui áp ngay gần sát cái mông của nàng, thấy rõ đường viền của cái quần trong…)

Tính cù liều của tui mỗi ngày mỗi phát triển. Một hôm, thằng bạn tui, liều hơn tui, rủ tui đi ra nghĩa địa đô thành, kiếm đầu lâu về chơi. Đến nơi, tên này (sau làm phi công trực thăng), dám leo xuống hầm xương người vô chủ, lượm một cái đầu lâu lên, rồi đưa cho tui. Tui cởi áo may ô ra bọc lại, rồi đem về nhà thằng bạn khác cùng xóm, để cái bọc đầu lâu lên cửa sổ rồi bỏ chạy. Không dè người tìm thấy cái đầu lâu không phải thằng bạn tui mà là má của thằng bạn! Bả mở áo bọc ra, thấy cái đầu lâu trố mắt nhìn bả, bả ngã lăn xuống đất, đấm ngực thình thình, thở hồng hộc. Cả nhà chạy ra, đỡ bả dậy để bả gào thét, chửi văng thiên địa: “Cha tiên nhân đứa nào để cái quỷ này ở nhà bà…” Tụi tui núp ở xa, thấy bả chửi hăng quá, thằng nào cũng ngán. Tính cù liều của tui nổi lên, tui tiến đến, nhận cái đầu lâu về, để bả chửi cha, chửi mẹ “cái thằng Tây Lai” tơi bời hoa lá! Tui đâu có ngán, vì tui đâu có là Tây Lai đâu mà sợ. Thầy tui là ông Đồ, làm Tiên Chỉ, nhất làng hồi xưa, mẹ tui bán vàng, bán đủ thứ, rất bình thường, nhưng có lẽ DNA của tui có lai bà dì ruột, bà đẹp nhất tỉnh, da trắng bóc, mắt như mắt chim bồ câu…Những có điều tui cũng không hiểu sao mà tóc tui lại nâu, mắt cũng nâu, mũi cao, da trắng? Lũ con nít hàng xóm, ở bất cứ tỉnh thành nào, cũng vừa thấy tui là vỗ tay mà hát: “Tây lai ăn khoai cả vỏ, ăn chó cả lông, ăn hồng cả hột…” chọc tức tui, nên tui uýnh lộn lia chia, hầu như không ngày nào mà không uýnh lộn. Về nhà lại bị mẹ quất cho vài roi, nhưng tính nào tật nấy, chẳng biết sợ ai.

Lớn lên, thanh niên cũng nhiều trò liều (nhưng thôi, tạm gác lại để hồi sau sẽ kể) và liều gần mất mạng.

Năm đó, tui đã đi lính, lấy vợ, đang phục vụ tại đơn vị, bỗng nổi hứng, xin đi học khóa Sĩ Quan Căn Bản Chiến Tranh Chính Trị tại Đại Học Chiến Tranh Chính Trị Đà Lạt. Cùng lớp với tui có đàn anh Thiếu Tá Ngọc, tay cao bồi khét tiếng Hà Nội năm xưa cùng lớp với Nguyễn Cao Kỳ, và một nhà văn nổi tiếng là Dê Húc Càn tức Dương Hùng Cường, tay chơi có hạng, cũng từng đi học cơ khí cùng thời với Nguyễn Cao Kỳ học lái máy bay ở Pháp. Ngoài ra, còn đàn anh Nhạc Sĩ tác giả bài Ai Lên Xứ Hoa Đào nữa. Cường lớn hơn tui cả chục tuổi, nhưng vì khoái văn, thơ và “nhan sắc” của tui, nên cứ xưng hộ “cậu, tớ” với tui. Một hôm, ngay trong giờ nghỉ giải lao ở lớp học, Cường đứng dậy, hô hào cả lớp bầu “Hoa Hậu Lính,” và rồi đề cử luôn tui đoạt giải “Hoa Hậu Lính” luôn. Cả lớp không thấy ai ngon cơm hơn tui, đành vỗ tay nhiệt liệt, Cường tặng cho Hoa Hậu tui một chai Martin làm giải thưởng rồi kéo nhau đi uống cà phê.

Cường là tay tiếu lâm có hạng, từng kẻ cho tui nghe nhiều chuyện cười muốn vỡ bụng, như “Cậu có biết cái khác nhau của Phi cơ và Phi công là gì không?” Tui chào thua. Cường nói: “Phi Cơ thì càng lên càng nhỏ, còn Phi công thì càng lên càng to!.” Cường rủ tui làm tờ Đặc San Chiến Tranh Chính Trị, tui vẽ hình bìa, viết xã luận, làm vài bài thơ, và đi thu thập các bài viết khác của các bạn, còn Cường thì sắp xếp, chọn lọc và đem đi in.

Trở lại chuyện cù lần xứ hoa đào. Thấy tui có khả năng ăn nói, vẽ vời, viết lách, cả lớp chọn tui làm người tổ chức Dạ Vũ cho trường hai lần. Tui cặm cụi vẽ tranh, trang trí Câu Lạc Bộ với một phong cách rất lạ, được Chỉ Huy Trưởng khen ngợi nhiệt tình. Đêm dạ vũ, tui làm MC luôn. Các ca sĩ ngoài thị xã vào hát với lính, trong đó có một ca sĩ hát ngọt như đường cát tên Ph. Em nghe tui nói chuyện có chút duyên nên sau khi hát thì ở lại, đứng gần tui, nói chuyện hoài không dứt. Một nhóm các em nữ sinh, sinh viên thị xã cũng đến dự để nhẩy nhót. Một em trong nhóm đó làm cho tui một lần trở thành cù lần suýt chết.

Em tên là Thủy, vừa đậu Tú đôi, có một thân hình mà người ta gọi là “nẩy lửa,” “bốc lửa” hay “Thần Vệ Nữ” gì đó vì em sở hữu cả ba vòng tuyệt diệu. Vừa thấy em là nhớ bài hát “nhìn em, tinh tú quay cuồng”… Tui phải nhắm mắt lại, không dám nhìn lâu, vì mọi đường cong của em làm tui choáng váng, đầu óc mụ mị luôn. Điều khốn khổ cho tui là em lại kết dính tui ngay từ hôm dạ vũ đầu. Em đi với một cô bạn gái tên Đông, hai cô nhẩy với nhau, đẹp hết sẩy làm cả sàn nhẩy cứ theo dõi từng bước em lả lướt. Để rồi bất ngờ, sau khi tui vừa giới thiệu xong một bài hát, em tiến lại mời tui nhẩy với em. Cái mục này thì tui dở, chỉ biết có hai điệu Bolero và Slow. Cứ tay phải khóa bàn tay em bên trên, tay trái ôm vòng số 2 của em, rồi xoay qua xoay lại, thế là xong. Điều làm tui ngây ngất là .. da thịt em mềm quá, cứ y như là đụng vào một cái gì êm ái, ngọt nào không tưởng tượng được.

Sức quyến rũ của đôi mắt em lại mạnh quá, nên tui phải quay mặt sang phía khác, nhưng khổ cho tui, đó lại là cớ cho em áp má vào má tui, khiến tui rùng mình liên tục, nhất là em quá bạo, ôm sát, nên đôi khi xoay qua xoay lại thì vòng số một như hai cái núi lửa đè vào ngực tui, bắn nham thạch vào tui làm tui suýt tan thành nước… Để võ sĩ không bị đánh rơi đài, tui phải cố gắng nhớ lại.. vợ tui, mới cưới chưa được một năm, đang chờ tui về, nhưng thật vất vả, cứ ráng nhớ đến vợ lại thấy từ từ hình vợ biến thành em Thủy! Trời ạ! Tui nghiến răng lại, chờ cho bản nhạc dứt rồi vội chạy lại cái micro để giới thiệu tiếp. Em cứ đứng nhìn tui chăm chăm, làm tui nói lắp luôn..

Sau khi dạ vũ tan vào lúc nửa đêm, em còn nán lại, hỏi chuyện tui linh tinh làm cô bạn cứ giục giã hoài. Tui phải kiếm cớ dọn dẹp để chia tay em, mà tim cứ đập thùm thụp. Đến đêm Dạ Vũ thứ hai, em cũng lại đến với cô bạn. Tui phải nghiến răng, tập trung tư tưởng, để làm xong nhiệm vụ của một MC, nhưng nào em có tha tui đâu. Gần nửa đêm, chương trình chấm dứt, em tiến lại nói là bạn em bận nên về sớm, nhờ tui đưa em về! Đại bác nổ trong đầu tui mấy phát, tui lắp bắp:

-Thế… thế.. em về bằng gì bây giờ! Anh không có xe…

Em cười nhẹ:

-Em có Honda, nhưng em không dám về một mình. Đường xa lắm. Mà giới nghiêm nữa!

Cha! Điệu này chắc em gài bắt xác tui quá! Tui hít thở vài hơi rồi nói:

-Thế.. thế.. anh đưa em về nhà bạn em nhá.

Em gật đầu nhẹ rồi đi trước. Tui đi sau, mắt nhắm mắt mở vì cái vòng số 3 của em cứ đập vào mặt tui như hai quả bom nổ chậm. Tà áo dài em lại trên ngươi tui vì thỉnh thoảng nó bay sang một bên làm tui thấy cả một bầu trời mềm mại… Đến chỗ xe đậu, tui lập cập mãi mới nổ máy được. Em vừa leo lên xe là ôm cứng lấy eo tui như hai gọng kìm của thần Chết làm tui muốn ngưng thở. Chạy vòng vòng một lúc, lên đồi xuống đồi, tới môt ngôi nhà kia, đèn tắt ngắm, tối thui. Em chỉ tay:

-Nhà bạn em ở đó! Nhưng sao mà .. cả nhà đi ngủ rồi! Làm sao bây giờ?

Óc tui làm việc liên miên. Chết một cửa tứ rồi! Đêm nay ngủ đâu? Không lẽ vào khách sạn? Mà chỉ có vào khách sạn thôi, chứ không thể ngủ ngoài đường! Mà vào khách sạn thì.. cô nam, quả nữ, tui là thanh niên cường tráng, đang hồi sung sức, còn em thì như nàng Venus khát tình, vào trong một phòng kín cửa, làm sao tui chịu nổi. Có ông Thiên Lôi cầm búa đứng canh, thì tui cũng phải .. chấp nhận chết bên nàng…
(Đón xem hồi sau sẽ rõ!)

 

Advertising
Advertising
Bình luận Facebook

Bình luận trực tiếp

Về đầu trang