Sunday, 17/06/2018 - 10:59:57
Font-Size:

Cô giáo hơn 15 năm bị xích nơi góc vườn

Advertising

Bà Lê Thị Huyên (Vietnamnet)

THANH HÓA - Bà Lê Thị Huyên từng là giáo viên của huyện miền núi Lang Chánh, nay phải sống trong cảnh bị xích, nhốt trong ngôi chòi lá ọp ẹp. Bà Huyên, 44 tuổi, bị xích vì mắc bệnh thần kinh.

Cái chòi nát nơi bà bị nhốt nằm ngay bên cạnh quốc lộ 15A. Thấy có người đến, bà liền ngồi sụp xuống sàn như muốn trốn, và quay mặt đi để không ai nhìn thấy mình.

Bà Lê Thị Hiển, 70 tuổi, mẹ bà Huyên, than thở, “Con đã từng này tuổi rồi, hàng ngày tôi vẫn phải vào mang cơm cho nó, tắm giặt, dọn dẹp vệ sinh mỗi khi nó phóng uế. Nhìn con vậy ai mà không chua xót.”
Trước đây, sau khi học xong chương trình sư phạm, năm 1994 bà Huyên về làm giáo viên tiểu học tại xã Lâm Phú, huyện Lang Chánh.

Năm 1997, bà lấy chồng rồi sinh con gái đầu lòng. Nhưng hạnh phúc của họ không kéo dài khi bà có những dấu hiệu bất thường.

Bà Hiển kể với báo Vietnamnet, “Thời gian đầu mới phát hiện bệnh lạ, Huyên thường kêu đau đầu, rồi ảo tưởng có người đuổi đánh mình vì vậy nó thường trốn chui lủi trong góc nhà, những nơi có bóng tối.
“Gia đình cũng đã đưa con đi chữa bệnh khắp nơi nhưng bệnh tình không thuyên giảm mà ngày càng nặng hơn. Đến năm 2002, Huyên chính thức bỏ nghề giáo viên, cũng là lúc chồng Huyên đi lấy vợ khác.”
Những ngày đầu lâm bệnh, bà Huyên thường xuyên bỏ nhà đi lang thang, la hét, đập phá, có lúc còn ăn thịt sống. Đi lang thang trên đường thấy ai Huyên cũng vác gậy, cầm dao đuổi đánh, chém người rồi cười sảng khoái.

Bà Hiển kể, “Có lần ở đây xảy ra lũ ống, nước suối chảy cuồn cuộn, Huyên đang trong nhà bất ngờ ôm đầu hét lớn rồi lao ra nhảy xuống dòng nước lu9. Nước cuốn nó đi nhưng may mắn dạt được vào bờ rồi người dân vớt lên. Không những thế, nhà ở gần đường nên con hay lao đầu vào xe, có lần bị tai nạn nằm một chỗ cả tháng trời.”

Cũng vì thương con, bà Hiển phải dùng dây xích sắt để xích con vào góc nhà trong quãng đời còn lại.
“Chồng tôi bị tai biến mấy năm nay. Mỗi khi con Huyên phát bệnh nó lại la hét thảm thiết, đập phá đồ đạc trong nhà. Trước tình cảnh ấy chúng tôi phải dựng cái chòi phía sau nhà để cách ly. Hàng ngày tôi và con dâu thường xuyên mang cơm nước, dọn dẹp vệ sinh cho Huyên,” bà Hiển nói.

Trong ngôi chòi đó, hàng ngày bà Huyên không giao tiếp với ai bên ngoài nên khi thấy người lạ là thường cúi gằm mặt xuống. Người thân trong gia đình, Huyên cũng không nhận ra được.

“Khi Huyên bị bệnh, chồng đi lấy vợ khác, đứa con gái được bố mang về nuôi. Hai bố con cũng thường xuyên đến thăm nhưng Huyên có biết gì đâu,” bà Hiển cho biết.
Advertising
Advertising
Bình luận Facebook

Bình luận trực tiếp

Về đầu trang