Friday, 10/07/2020 - 07:31:33
Font-Size:

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến - Những người hữu sản

Advertising

 

“Từ xưa tới nay Tổ Quốc bao giờ cũng do người áo rách giữ gìn và bị những người giàu bán rẻ.”
Paul Claudel

Tác giả câu danh ngôn thượng dẫn là một thi sỹ, kiêm kịch tác gia (lừng lẫy) đã hơn chục lần được đề cử giải Nobel văn chương. Tiếc là ông đã không có cơ hội biết đến những cự phú ở Việt Nam đã hy sinh tài sản, để “giữ gìn” tổ quốc của họ ra sao, và bị cái thứ “tổ cò” này “bán rẻ’ đến cỡ nào?

Trong khuôn khổ giới hạn của vài trang sổ tay, chúng tôi xin phép chỉ nêu danh vài ba nhân vật (tiêu biểu) để rộng đường dư luận: 

Bạch Thái Bưởi, theo Wikipedia: “Là một doanh nhân người Việt đầu thế kỷ 20. Lúc sinh thời, ông được xếp vào danh sách bốn người giàu có nhất Việt Nam vào những năm đầu của thế kỷ 20 (nhất Sĩ, nhì Phương, tam Xường, tứ Bưởi)… Xuất thân từ tầng lớp nghèo, ông luôn quan tâm đến đời sống của giới thợ thuyền. Ông dành chế độ an sinh cho các nhân viên của mình. Ông trợ cấp cho học sinh nghèo có chí du học…

“Năm 1921, Bạch Thái Bưởi cho ra đời tờ báo hàng ngày mang tên Khai Hóa Nhật Báo với tôn chỉ: ‘Một là giúp đồng bào ta tự khai hoá, dạy bảo lẫn nhau... mở mang con đường thực nghiệp. Hai là giãi bày cùng Chính Phủ bảo hộ những yêu cầu thiết thực, chính đáng của quốc dân. Ba là diễn giải những ý kiến, những lợi ích, tác hại của các công việc Chính phủ đang làm...’

“Vợ chồng Bạch Thái Bưởi có tòa nhà hai tầng (gồm nhiều căn) ở góc đường Đinh Tiên Hoàng - Trần Hưng Đạo (quận Hồng Bàng, TP Hải Phòng). Thời điểm tháng 10/1958, khi lên đường tham gia kháng chiến, ông Bạch Thái Hải (cháu nội của cụ Bạch Thái Bưởi) đã gửi TP Hải Phòng giữ giúp tòa nhà. Khi gửi có giấy viết tay. Sau kháng chiến, ông Bạch Thái Hải có đơn xin lại nhà từ năm 1992. Tháng 7/1993, Văn phòng Trung ương Đảng có văn bản chuyển đơn kiến nghị của ông Hải cho TP Hải Phòng giải quyết.”

Hai mươi sáu năm sau, vào ngày ngày 7/8/2019, Bộ Xây Dựng mới có văn bản trả lời với nội dung vô cùng ngắn gọn: “không có căn cứ giải quyết.” Điều “an ủi” cho Bạch Thái Bưởi là ông qua đời trước khi cuộc Cuộc Cách Mạng Vô Sản thành công nên không phải chứng kiến chuyện tài sản của mình mình bị chiếm dụng (trắng trợn) ra sao. Nhiều doanh nhân khác không được sự may mắn thế. Có kẻ không chỉ mất nhà mà còn mất mạng luôn:

“Năm 1958, Chủ tịch Hồ Chí Minh cho tiến hành ‘cải tạo xã hội chủ nghĩa’ trên toàn miền Bắc, các nhà tư sản Việt Nam buộc phải giao nhà máy, cơ sở kinh doanh cho nhà nước. Bà Trịnh Văn Bô lại được kêu gọi ‘làm gương’, đưa xưởng dệt của bà vào ‘công tư hợp doanh’. Bà Bô cùng các nhà tư sản được cho học tập để nhận rõ, tài sản mà họ có được là do bóc lột, bây giờ chính phủ nhân đạo cho làm phó giám đốc trong các nhà máy, xí nghiệp của mình.

“Không chỉ riêng bà Bô, các nhà tư sản từng nuôi Việt Minh như chủ hãng nước mắm Cát Hải, chủ hãng dệt Cự Doanh cũng chấp nhận hợp doanh và làm phó...  Cả gia đình ông Trịnh Văn Bô, sau khi về Hà Nội đã phải ở nhà thuê. Năm 1954, Thiếu tướng Hoàng Văn Thái có làm giấy mượn căn nhà số 34 Hoàng Diệu của ông với thời hạn hai năm. Nhưng cho đến khi ông Trịnh Văn Bô qua đời, gia đình ông vẫn không đòi lại được.

“Câu chuyện của gia đình Trịnh Văn Bô cũng chưa cay đắng bằng gia đình bà Nguyễn Thị Năm, nổi tiếng với tên gọi Cát Hanh Long, một nhà tư sản vào hàng nhất nhì miền Bắc. Cũng như nhiều nhà tư sản khác, ba mẹ con bà Nguyễn Thị Năm đã hăm hở ủng hộ phong trào Việt Minh từ tháng 5-1945. Bà đã từng vận động bạn bè và tự mình mua tín phiếu Việt Minh, mua vải đỏ, vải vàng may cờ đỏ sao vàng, ủng hộ tiền, gửi thuốc men, thóc gạo, dụng cụ ấn loát lên Chiến khu Việt Bắc…

“Ở Thái nguyên, bà Năm tích cực tham gia công tác phụ nữ và được bầu làm Hội trưởng Phụ nữ tỉnh Thái Nguyên và là Uỷ viên Liên khu Hội Phụ nữ. Thế nhưng, khi cải cách ruộng đất, bà Nguyễn Thị Năm bị quy là địa chủ và bị gán tội ‘Việt gian - Quốc dân Đảng’ rồi trở thành một trong những địa chủ đầu tiên bị xử bắn.” (Huy Đức. Bên Thắng Cuộc, tập II. OsinBook, Westminster, CA: 2013).

Bà Cát Hanh Long qua đời năm 1953. Hai mươi hai năm sau, sau khi miền Nam được hoàn toàn giải phóng, từ ngày 10 tháng 9 năm 1975, Chính Quyền Cách Mạng bắt đầu “đánh” bọn tư bản ở vùng đất này bằng nhiều đòn chí tử (Chiến Dịch X2, Đổi Tiền, Cải Tạo Công Thương Nghiệp) làm tan gia bại sản của tất cả các phú gia. Chưa hết, để cho nó chắc ăn, Nhà Nước còn ra thêm Chỉ Thị Z30 “nhằm tịch thu nhà, tài sản của những gia đình có nhà hai tầng trở lên tại Việt Nam.”

Thế là cả ba miền đất nước đều tang hoang ráo!

May mà thành trì cách mạng ở Liên Xô và Đông Âu sụp đổ… kịp thời. Đảng “dũng cảm” và “quyết tâm” đổi mới, chuyển đổi sang mô hình Kinh Tế Thị Trường (theo định hướng XHCN) khiến giới doanh nhân hồi sinh, và nhanh chóng trở thành nên … “khởi sắc.” Không ít kẻ nhanh chóng đã trở thành tỷ phú đô la, với danh xưng mới - đại gia!

“Các ‘đại gia’ đó đã trở về Việt Nam từ thập niên 1990 khi đất nước bắt đầu mở cửa để đổi mới. Họ đầu tư chủ yếu vào bất động sản và xây dựng quan hệ là hai thứ tài sản có lợi nhất trong thời quá độ. Với túi tiền và kinh nghiệm tham nhũng ở Liên Xô và Đông Âu cũ, họ là những người cơ hội (như ‘carpetbaggers’) đặc trưng của thời kỳ tích tụ tư bản hoang dã.

“Đó là vắn tắt bối cảnh thời kỳ quá độ của kinh tế thị trường và chủ nghĩa thân hữu ở Việt Nam. Hầu hết các tập đoàn tư nhân đầu tư vào bất động sản, tuy một số đa dạng hóa đầu tư vào lĩnh vực khác như ngân hàng (VP, VIB, Liên Việt), hàng không (Vietjet), thực phẩm (Masan), siêu thị (Vinmart), y tế (Vinmec), giáo dục (Vinschool), và xe hơi (Vinfast).

“Các tập đoàn này đã đóng góp đáng kể vào xây dựng hạ tầng, đặc biệt là bất động sản (property development). Từ các triệu phú, nay một số đã nhanh chóng trở thành tỷ phú đầu tiên của Việt Nam. Nhưng có một nghịch lý đáng buồn là trong khi họ làm giàu nhanh thì đa số người dân nghèo đi, và đất nước vẫn tụt hậu, với năng xuất lao động càng thấp.” (Nguyễn Quang Dy. “Chủ nghĩa thân hữu ăn sâu bám rễ và đầu tư nước ngoài chệch hướng” – Bauxite Việt Nam).

Thảo nào mà xung quanh đám người giầu sổi này luôn có ít nhiều điều tiếng:

Vietjet của bà Nguyễn Thị Phương Thảo bị tố hủy chuyến, giam tiền rồi nâng giá

- Em trai người giàu nhất Việt Nam bị bắt vì cáo buộc đưa hối lộ

-  Nhà đầu tư "vây" trụ sở FLC, đòi ông Trịnh Văn Quyết trả tiền

Tuyên bố phản đối dự án thép Tôn Hoa Sen ở Ninh Thuận

-  Vingroup: thâu tóm đất và thao túng truyền thông Việt Nam?  

- ‘Gom’ cổ phiếu quá tay, Chủ tịch VPBank Ngô Chí Dũng bị xử phạt

- Vingroup lấn biển Cần Giờ bị dân mạng kêu gọi phản đối

Tỉ phú thép Trần Đình Long hủy hoại môi trường?

 


Chả phải là vô cớ mà không ít người tin rằng “trong khối tài sản của các tỷ phú Việt Nam đều có thấp thoáng máu và nước mắt của dân nghèo.” Khác với những doanh gia thời trước, những đại gia thời nay thay vì đóng góp thì coi “tổ quốc” (trong thời kỳ quá độ) chỉ là một vũng nước đục – một cơ hội – béo cò.

Tại sao có sự dị biệt hoặc tương phản đáng buồn đến vậy?

"Một cái gì đó đã phá vỡ lòng tin của con người rằng xã hội luôn luôn cố gắng đem lại sự tốt đẹp cho mình, và chính mình phải có bổn phận phải gìn giữ các công trình xã hội để mình và mọi người cùng hưởng. Người ta thẳng tay cắt dây điện để bán lấy chút tiền, có thể đốt hết một kho hàng hoá để phi tang cho một vật ăn cắp không đáng là bao… con người đối xử với xã hội thô bạo như vậy chỉ vì xã hội đã đối xử với họ tệ quá.” (Phạm Xuân Đài. Hà Nội Trong Mắt Tôi. Thế Kỷ: Hoa Kỳ 1994).

Mà nào có riêng chi Hà Nội. Báo Nhân Dân cho hay: “Ngày 6-5, Tổng công ty Ðầu tư phát triển đường cao tốc Việt Nam (VEC) cho biết, thời gian vừa qua, trên tuyến đường cao tốc Nội Bài - Lào Cai do VEC làm chủ đầu tư, đã xảy ra hiện tượng mất trộm bu-lông …”

Khi những đại gia ở giữa Thủ Đô Của Lương Tâm Nhân Loại sẵn sàng mang cả tổ quốc đi bán rẻ thì đám bé thơ ở Lào Cai ngại gì mà không gỡ mấy con bù loong mang đi đổi gạo? Hóa ra, với Tổ Quốc Xã Hội Chủ Nghĩa thì chả ai còn muốn “giữ gìn” dù là kẻ hữu sản hay người vô sản. Đến nông nỗi này thì hiểm họa Bắc thuộc sẽ chả còn xa, nếu những kẻ nắm quyền lãnh đạo hiện nay không bị thay thế nay mai.


Advertising
Advertising
Bình luận Facebook

Bình luận trực tiếp

Về đầu trang