Monday, 24/08/2020 - 05:51:33
Font-Size:

Chuyện cù lần của đời tui (số 3)

Advertising

Chuyện CHU TẤT TIẾN

Năm 17 tuổi, tui đã có bằng lái xe hơi. Một ông bạn của anh tui, hồi đó làm lớn, có xe díp, thương tui còn hơn em ruột, thấy tui thích lái xe hơi, thì dẫn tui đi thi, sau khi chỉ cho tui cách lái xe có chừng 1 tiếng đồng hồ. Đến trường thi ở Phú Thọ, mới đầu giám khảo không cho tui thi, vì tui chưa đủ tuổi, nhưng khi thấy ông anh tui mặc đồ lính, có 3 hoa trên cổ áo, lại dúi cho 1,000 đồng, thì cũng gật đầu cho tui thi và cho tui đậu, mặc dù tui de xe thì đụng mấy cây cột đổ ngã lung tung, lái tới thì chút nữa đâm sầm vào giám khảo… Tui lấy cái bằng đỏ đỏ ấy nhét trong túi, khoái chí tử, nhưng chỉ để lâu lâu lấy ra ngắm chơi, chứ có ô tô gì đâu.

Chiếc xe đầu đời của tui là Velo Solex, mỏng teng, chạy “cạch, cạch, cạch, cạch”, nhưng lại là đệ tử trung thành của tui, đến nổi tui từng chở ..3 mà vẫn chạy ngon cơm. Tui ngồi tụt ra sau yên, một thằng bạn gầy ốm, ngồi ké đằng trước, đôi khi đè cả lên .. thằng con tui đau thấu trời xanh; một thằng ngồi yên sau.

Ba thằng chạy vèo vèo trên đường cứ tưởng tượng như là Ba Chàng Ngự Lâm Pháo Thủ vậy. Có lần, tui chở một thằng bạn đi Vũng Tầu. Khi vừa tới nơi, nói thiệt nhe, tự dưng ốc nhỏ, ốc lớn văng ra tùm lum! May mà không văng ra sớm, nếu văng sớm thì hai thằng chỉ có bốc ốc xe bỏ vào túi và vác xe lên vai… Thấy đệ tử này ốm yếu quá, tui đổi xe thành Mobylette vàng, rồi thấy cái mầu này ẹ quá, trông như xe bệnh viện, tui lại đổi thàn Mobylette xanh xám, rồ ga chạy vù vù.

Đến năm 196.. gì đó, (không nhớ rõ) ông anh rể tui cũng làm nhớn lắm, cho tui chiếc xe Honda Dame mầu xanh trong đợt đầu tiên nhập cảng Việt Nam, khi mà dân thường chưa có ai được mua loại xe này, vì Honda chỉ giới thiệu đặc biệt cho các quan nhớn mà thôi.. Hôm đầu, khoái chí, tui mời một thằng bạn ngồi sau xe, chạy thử. Vừa nổ máy xong, tui rú ga mạnh tay.

Chiếc xe chợt ngóc đầu lên như ngựa, xô thằng bạn ngồi sau, ngã vập đầu xuống đường. Tui hoảng quá, đạp thắng, rồi chưa kịp tắt máy, đã vội dựng xe, nhẩy tới chỗ bạn đang nằm co quắp như con tôm. Chiếc xe vẫn còn máy, giận tui không biết chạy, tự rồ ga nhưng vì không có người lái, nên lăn đùng ra đường, xoay vòng vòng trên phố làm bà con chạy tứ tán. Hôm đó, tôi gần như đứng tim, vừa lo cho bạn chẩy máu đầu, vừa lo cho chiếc xe đang tự sát, gầm rú thê thảm, xăng đổ tràn lan.

Cũng may mà số tui, tuy cù lần nhưng chưa tận, nên bạn tui chỉ chẩy máu sơ sơ, và không giận tui vì biết tui cù lần, còn chiếc xe bị cầy nát cái bửng, hộp đồ, quẹo bàn đạp.. và vài thứ linh tinh, không quan trọng, vác đi sửa mất trăm bạc gì đó. Anh thợ sửa xe mới đầu cũng ngơ ngác, nhưng rồi thông minh nên chế ra cách sửa vá víu cũng rất hay. Tui chạy xe này không lâu, thì tình nguyện đi lính, và đi Mỹ. Sau khi về nước, tui tậu ngay chiếc Honda liền ông 1968, có hai tay gương cao nhòng, mầu đen, thùng xăng có hình cánh chim, chạy tới 100 cây số giờ.

Tui phóng trên xa lộ Saigon-Vũng Tầu như bay, qua mặt nhiều xe hơi, khoái chí như đang chạy xa lộ Thiên Đường. Khi mới về nước, trình diện Bộ Tổng Tham Mưu, viết lý lịch và ghi những đơn vị mà mình thích phục vụ. Với bản tính thích phiêu lưu, tui viết ngay: Ưu tiên một: Bến hải. Ưu tiên hai: Cà mâu. Ưu tiên Ba: Rừng sát. Tổng tham Mưu thấy vậy, không chấp thuận và buộc tui phải phục vụ ở Trường Sĩ Quan Thủ Đức để huấn luyện các Sinh Viên Sĩ Quan theo những gì mà tui học được ở Trường Lục Quân Hoa Kỳ.

Không có chọn lựa, tui đành tuân lệnh. Một năm tui được nghỉ phép thường niên 7 ngày. Hồi đó, tui mê Đà Lạt, nên lần nghỉ đầu tiên, tui mua vé máy bay đi Đà Lạt chơi 7 ngày, dù chẳng có ai quen ở trển. Đó là lần tui làm chuyện cù lần bạo luôn.

Đến Đà Lạt, tui mướn phòng ở Khách Sạn Mỹ.. gì đó, ngay trước khu trung tâm chợ búa Đà Lạt. Sáng dậy sớm, đi lòng vòng, ngắm mấy em Đà Lạt má đỏ, môi hồng, trông rất dễ thương nhưng các em mặc váy cho thấy bắp chân em to hơn cái đùi tui vì các em đã quen leo đồi, leo dốc mỗi ngày, làm tui cũng ngài ngại, lỡ ra chọc em nổi giận, em đá cho một cái thì hàm răng mình văng mất tiêu. Hai ngày đi tới đi lui, không cặp được em nào, cô đơn mênh mông, tui tính bỏ về Saigon. Nhưng hôm ấy, vừa về tới khách sạn, đi trong hành lang, nghe thấy tiếng cười con gái vui vẻ quá, ở ngay đối diện phòng tui! Ghé mắt nhìn vào thấy 4 nàng tiên xuân thì phơi phới, mới ở Saigon lên chơi.

Tính gan lì nổi lên, tui xông vô phòng các em và làm quen liền. Các em mới đầu ngơ ngác, nhưng thấy tui dáng vẻ nho nhã, có cái mã đẹp giai như Alain Delon, lại ăn nói nhỏ nhẹ, nên các em mời vào ngồi nói chuyện vui vẻ như có duyên từ kiếp trước. Tui ngỏ lời mời các em đi chơi. Các nàng nhận lời liền nhưng thắc mắc: “Đi bằng phương tiện gì? Xe ngựa?”

Vừa lúc thắc mắc, đột nhiên một ánh sáng lóe lên trong đầu, tui bèn hẹn các em chờ tui chừng một tiếng nữa sẽ có xe hơi. Tui nhớ lại là có thằng bạn làm cảnh sát, cũng nhớn lắm, nhất định có xe díp! Thế là tui quầy quả đi mướn xe Lam chạy đến chỗ sở cảnh sát, vào gặp xếp. Thấy tui, hắn mừng quá, và nghe tui hỏi mượn cái xe díp, hắn thuận liền, đưa tui ra xe, giao chìa khóa. Tui nhét chìa khóa vào ổ khóa và nổ máy.

Cả nhiều năm không lái xe hơi, từ khi có bằng lái, tui giật cái xe y như giật ngựa lồng.. Khổ cho tui là cái đồn cảnh sát ở trên nóc đồi, nên khi ra cổng, là thấy đường xuống dốc sâu thăm thẳm. Tui phóng xe xuống cái ào! Vèo.. Vù.. Vèo, nhưng ghê rợn nhất là ngay cuối con dốc là cái ngã ba thẳng góc 90 độ! Trời ạ!

Vừa nhìn thấy ngã ba, tui thắng kít kít rồi bẻ tay lái cái vèo, tí nữa là đâm sầm vào cái đồi trước mặt. Hú hồn hú vía! Quẹo được rồi, tôi thắng xe lại, ngồi thở một hồi, lấy lại bình tĩnh rồi mới đi tiếp. Quãng đường sau này thì hơi quen, nên về đến khách sạn, không có chuyện gì xẩy ra, tui lên phòng, đón 4 nàng tiên xuống.

Các nàng vui lắm, vừa đến thành phố sương mù, lại có ngay người hùng đưa đi chơi bằng xe díp thì còn gì vui hơn. Tui hùng dũng lái xe đến Thung Lũng Ái Tình…

Đường lên Thung Lũng Ái Tình y như mơ. Cả 4 nàng cười đùa, chọc gheo tài xế cứ như là đã gặp nhau từ kiếp trước, đâu có dè đây là gã cù lần, chỉ có một lần lái xe díp có số tay khi đi thi bằng lái cách đấy nhiều năm. Khi vừa đến Thung Lũng Ái Tình, đang leo dốc, đột nhiên xe .. tắt máy! Có lẽ vì tui không chịu trả sang số 1 là số leo dốc, mà cứ để số 3 là số đi đường trường, nên chiếc xe giận tui, ngừng chạy giữa lúc ở lưng chừng dốc!

Một khi máy ngừng chạy giữa con dốc, thì quán tính là nó chạy thụt lùi! Tui hoảng quá, vừa đề máy vừa kéo cần số, vừa đạp ga, nhưng càng đạp ga, càng làm cho xăng nhồi lên con bướm, khiến máy nghẹt luôn. Chiếc xe cứ từ từ trôi… trôi.. trôi.. xuống dốc. Mấy nàng tiên bướm bấy giờ biến thành mấy cái máy phát thanh có tần số cao nhất, hú… hét.. có nàng khóc hu hu… làm tui càng hoảng tợn.

Để tránh cho xe khỏi tụt thêm, tui phải dùng chân trái đạp thắng, chân phải đạp vào hộp số và đồng thời đạp ga, nghĩa là bàn chân phải của tui phải quay ngang, để có thể đạp một lúc 2 bộ phận cần đạp, trong khi trái nắm vô lăng, tay phải cầm cần số… Chiếc xe cứ tụt, tui cứ loay hoay đạp, gạt, vặn chìa khóa.. Khi vừa thấy máy nổ è è, là vội vàng đạp ga, đổi cần số, nhưng vì không quen, nên máy chỉ è è, ẹ ẹ được một chút là tắt.

Chiếc xe cứ tụt, tụt… dần dần ra tới bờ vực… Các nàng nháo nhào lên. Một em bạo gan, nhổm người lên, hai tay nắm lấy mấy thanh sắt trên nóc xe díp, rồi định đu mình ra ngoài… Trời ơi! Chiếc áo dài của em vướng vào mấy cái chi ở phía sau làm .. rẹt một cái, khuy bấm của em tung ra cả, phô nguyên phần thịt trắng nõn trên phía hông… Em rú lên: “Á Á Á!”…

Ba em còn lại cũng y như người trong chiếc tầu đang đắm, cùng khóc, cùng la, cùng hoảng loạn. Trong lúc thập phần nguy cấp đó, tui chợt nhớ đến Chúa, đến các tội lỗi tui đã phạm làm mất lòng Chúa, và vì không còn cách nào khác hơn là cầu xin Chúa thứ tha tội lỗi tui mắc phải trước đây mà cứu lấy 4 người đẹp này, sắp sửa rơi xuống vực sâu, tan nát..

Thiệt đúng là Chúa nhận lời tên tội lỗi này. Vừa lúc bánh xe phía sau chạm vào phần cỏ dại ven bờ vực, thì chiếc xe nổ máy, chồm lên! Tui vội vàng bẻ lái, đạp ga thêm, và lần này nhớ gài số 1 thay vì số 2, nên chiếc xe phóng thẳng lên đỉnh dốc. Tới được chỗ bằng phẳng, tui cho ngừng xe lại, ngồi thở. Còn các nàng tiên? Các nàng cũng im lặng, không ai nói một lời. Trước khung cảnh bao la, tuyệt đẹp của các ngọn đồi Đà Lạt sương mù, các nàng hình như thấy đó là .. nghĩa địa hay sao đó, mà không ai mở được một lời. Tui xấu hổ, quê xệ, cũng chẳng biết nói gì, chỉ lẳng lặng nổ máy, phóng về khách sạn. Tới nơi, các nàng quầy quả xuống xe đi một mạch về phòng, không ai nhìn lại tui. Còn tui, thở dài một cái rõ dài rồi lái xe đi trả. Đường về, tui không đón xe nữa mà đi bộ để trừng phạt mình, cù lần, ngốc nghếch, bầy đặt, không rành lái xe mà dám chở các nàng tiên đi chơi. May mà không có ai lọt xuống vực…

Trả xe xong, tui trả phòng, ra phi trường, mua vé về thẳng Saigon với trái tim hình như đã bị xén đi một phần, vì trong 4 nàng đó, có một nàng khuôn mặt dễ thương với cặp mắt thăm thẳm như Hồ Lệ Thủy, cặp môi cong cong như chào mời , mái tóc bồng bềnh và cả .. 3 vòng đẹp tuyệt, mà tui biết là rất ... trắng vì khi khuy áo nàng bị tuột ra, thì tui thấy cả một trời sao cao tít tắp…

 

Advertising
Advertising
Bình luận Facebook

Bình luận trực tiếp

Về đầu trang