Friday, 10/06/2016 - 11:53:38
Font-Size:

Đất nước chia đôi (kỳ 2)

Advertising
Bài TRẦN CÔNG NHUNG

Mấy người lính xem giấy tờ, nhìn quanh chỗ Nam nằm, thấy không bắt được Nam, họ kéo nhau đi. Ra ngoài, một người còn lằm bằm: "Tao nhớ rõ mặt thằng này."

Trận chiến càng ngày càng ác liệt. Lòng chảo Điện Biên Phủ bị bao vây, Pháp chỉ còn mỗi đường tiếp tế bằng dù. Một khi có máy bay đáp là pháo từ các đỉnh núi chung quanh lòng chảo Điện Biên phóng xuống như mưa. Quân đội Việt Minh được Trung Quốc trực tiếp yểm trợ, quân trang quân dụng kể cả cố vấn. Mấy sư đoàn quân Pháp do De Castry chỉ huy, ngày một hao mòn.

                                                       Chính phủ Trần Trọng Kim,

Đại Tá De Castry được thăng Tướng tại mặt trận nhưng "Sao Quân Hàm" của ông thả dù đã rơi xuống phía bên kia nên các phụ tá phải lấy lon nước ngọt cắt sao gắn cho ông. Trận chiến Điện Biên kết thúc bằng Hiệp Định Genève 20-7-54. Đây là một hiệp định đau lòng cho chính quyền miền Nam.

Miền Nam hô hào có chính nghĩa quốc gia, nhưng thực tế về tổ chức lại có nhiều yếu tố không lôi cuốn được quần chúng. Quốc Trưởng là một Cựu Hoàng, lại ở bên Pháp, quân đội thì chỉ huy bởi một tướng quốc tịch Tây, tướng Nguyễn Văn Hinh. Lại còn nhiều đảng phái tranh dành ảnh hưởng kinh tế quân sự...Cao Đài, Hòa Hảo. Sòng bài (Casino) Kim Chung Đại Thế Giới ở Chợ Lớn do Bình Xuyên kiểm soát. Miền Tây do quân đội Cao Đài. Chánh phủ thì thay đổi liên tục Trần Văn Hữu, Nguyễn Văn Tâm...

(Trần Công Nhung/ Viễn Đông)


Phía Việt Minh dựa vào đó tuyên truyền lôi cuốn quần chúng dốc lòng chống ngoại xâm mặc dù thực tế đời sống cơ cực không tự do nhưng không ai oán than, vì tất cả, dân cũng như chánh quyền đều nghèo, đều sống bụi sống bờ, cơm nắm muối vừng. Ai cũng hy sinh hết mình để cuộc chiến sớm kết thúc. Hết chiến tranh mới hết đau khổ. Pháp đầu hàng Việt Minh. Mười hai (1) nghìn quân Pháp bị bắt làm tù binh. Sông Bến Hải chia hai miền Nam Bắc. Mỗi bên có 300 ngày để tập kết, để di cư.

Nam thấy không có lý do gì ở lại, mẹ và các em đều nằm bên kia, Nam phải về. Nam đánh điện báo cho nhà biết ngày Nam "hồi hương". Lúc giã từ, ông bà Gia cho Nam một số tiền, chúc Nam những điều may mắn. Ông bà chắc hiểu rõ tình hình chính trị, song đã không có ý kiến gì về hoàn cảnh của Nam. Mấy chị em Hà ôm Nam muốn khóc. Nam ra đi mà lòng buồn vô hạn.

Cửa Thượng Tứ (Trần Công Nhung/ Viễn Đông)


Nam mệt mỏi với quá khứ của mình cho đến lúc nghe tiếng xe ca thắng dừng tại trạm hàng không. Chờ nhận hành lý xong, gọi ngay một xích lô, Nam chẳng có quà cáp gì mà toàn sách vở gom góp sau mỗi vụ dạy hè. Nam ưa đọc sách, dù vốn ngoại ngữ còn nghèo nhưng Nam thích loại Livre de poche của nhà xuất bản Hachette nên có tiền là mua để dành, ba đồng một cuốn, sách đẹp lại rẻ.
Chiếc xích lô cọc cạch chạy ngược dòng người tất tả di tản. Một chiếc tàu thủy của Pháp đang neo giữa sông Nhật Lệ ngay chỗ chợ Đồng Hới để đón người di cư. Đã gọi là chạy giặc, dù là chạy giặc trong hòa bình, cũng không thể như đi du lịch. Đêm hôm đó mẹ Nam bàn với Nam nhiều vấn đề, nhưng, việc chính là bà muốn di cư vô Huế.

Bến cá Đồng Hới (Trần Công Nhung/ Viễn Đông)


- Con à, mẹ nghĩ mình nên đi, Ba con nằm trong đó rồi ai lo?
- Thì hai năm, có tổng tuyển cử, lâu lắc gì? Ngày trước Ba còn, cả nhà sống nhờ đồng lương của Ba, nay làm sao mẹ nuôi nổi một bầy lóc nhóc. Ở lại, con thấy yên tâm hơn. Dẫu sao cũng có cái nhà, Mẹ đã quen nơi này, cứ tiếp tục công việc như Mẹ đã làm.
Tuy nói thế nhưng Nam cũng hiểu bà Nhiêu không ngại chuyện mưu sinh. Xưa giờ bà chẳng tự lo đó sao. Hai nữa bà đang nghĩ đến món tiền tử tuất của ông Nhiêu, rồi tiền hưu thời đi lính Pháp. Tính ra cả trăm ngàn đồng. Một số tiền không phải nhỏ. Bà Nhiêu cố thuyết phục Nam :
- Người ta ùn ùn đi cả tháng nay, không còn mấy người.
- Mặc họ.

 

 
Hương Giang (Trần Công Nhung/ Viễn Đông)

Nam nhất định ở lại. Nam phải làm cái gì đó để Mẹ chàng dứt khoát ý nghĩ di cư. Nam rủ mấy đứa em đi một vòng quanh xóm, tìm mua cái tủ sách. Không thiếu gì, bán có nghĩa là cho, trả bao nhiêu cũng được. Nam sửa soạn lại nhà cửa cho ngăn nắp. Mấy em của Nam còn nhỏ quá, chưa có một ý niệm gì về cuộc sống, về chiến tranh, về hòa bình...
Mấy hôm sau, có bà cô ở làng xuống thăm, Nam và Mẹ hỏi dò:

- Lâu nay trên làng có dư luận gì về gia đình con không O ?
- Nhà nước nay khoan hồng cho những ai ở lại. Đi với đế quốc khổ lắm. Nó chở ra biển nó thả chứ không tử tế chi mô.
Nam sanh nghi, hỏi thêm:
- Tụi con rồi có được đi học không?
- Có chớ, học một buổi đi làm một buổi.

Chạy trốn cộng sản


- Làm gì hả O ?
- Chạy giấy cho Xã hoặc đi giao liên.
Nam bắt đầu sợ, tình thế coi mòi không xong. Bao nhiêu hình ảnh cho một tương lai bên cuộc sống gia đình làng xóm đã tiêu tan. Đêm đó Nam bàn với Mẹ :
- Mẹ, con đổi ý kiến. Con đưa hai đứa lớn đi, Mẹ với mấy đứa nhỏ ở lại.
- Thôi Mẹ cũng đi, Mẹ không ở lại.
- Mẹ đi rồi lấy gì sống, nhà cửa đâu ở. Không sao, Mẹ cứ ở lại. Con đưa hai đứa đi lo cho các em học hành. Nghe O nói vậy cũng ớn lắm.
Thấy Mẹ làm thinh, tưởng Mẹ bằng lòng, Nam tiếp:
- Mẹ ở lại có gì còn nhờ bà con trên làng, người giúp đỡ một tay.
Trước sự cương quyết của Nam, bà Nhiêu đành ưng thuận, bà hỏi Nam:
- Chừng nào con đi ?
- Dạ con ở chơi ít bữa, vì thời hạn di cư còn cả tháng.
- Con đi Mẹ cho mấy anh em ba ngàn bọc theo.
Nam thấy số tiền lớn quá, nhưng không nhận, lấy gì lo buổi ban đầu. Nam nói lấy lệ :
- Mẹ cho nhiều vậy rồi còn đâu để tiêu.
Bà Nhiêu làm thinh, Nam tiếp:
- Mẹ nhớ đừng làm gì để O biết nghe. Trên làng họ cho O xuống để dụ dỗ mình đó. O về là tụi con đi ngay.

 

Bỏ Hà Nội về Hải Phòng


Ngày hôm sau Nam kín đáo thu xếp hành trang nhưng không lộ vẻ gì khả nghi để bà O có thể đoán biết ý định của mình. Nam sửa lại cái cổng, quét dọn nhà cửa, kê lại tủ sách, trang hoàng phòng khách... trong khi xóm làng rậm rật ra đi. Kế hoạch vạch sẵn, Nam yên tâm đợi ngày lên đường. Mỗi ngày Nam đạp xe vào chợ Đồng Hới thăm dò tin tức. Ngày nào cũng có người xuống tàu song không có cảnh chen đạp lên nhau.
Nam tưởng về quê cũng được học hành đàng hoàng, rồi ra sẽ có một nghề nghiệp tương đối để giúp đỡ gia đình. Nam chỉ dựa vào kinh nghiệm sách vở để vẽ cho mình một tương lai, không ngờ thực tế phủ phàng như vậy. Cũng may mà biết sớm. Công việc lâu nay Nam nhắm là làm thầy giáo. Nam có thể vừa dạy vừa học. Nam đã quen dạy kèm, dạy hè. Nam thấy dạy học có nhiều điều thú vị.

Bất ngờ trưa hôm đó, có bà bạn của gia đình ở xóm ngoài vào thăm. Bà là quả phụ của trung sĩ Đàm, trước ở chung với ông Nhiêu tại đồn Vạn Xuân. Theo bà có người con gái trạc 15 tuổi. Nam ngờ ngợ, chưa kịp chào, Mẹ Nam đã nhanh nhẩu

Tàu đi Hải Phòng



- Chào bác đi con, bác Đàm quen với nhà mình. Đây là Thảo, hồi nhỏ hay qua chơi với con.
Nghe Mẹ Nam giới thiệu, cô gái tỏ vẻ e thẹn, Nam vội chào bà khách, lòng có cảm xúc là lạ. Bà Đàm nhìn Nam cười:

- Cháu mới ở Huế về hả?
- Dạ cháu về được mấy hôm rồi.
Quay sang bà Nhiêu, bà Đàm hạ giọng:
- Chị tính răng? Đi hay ở.
Bà Nhiêu liếc về phía Nam thấy Nam nghiêm nét mặt. Bà hiểu ngay.
- Ở lại chị ạ. Nhà cửa heo gà vầy bỏ đi mô, với lại mình có bà con chi trong nớ mà đi...
Bà Đàm có vẻ thất vọng, gắng thuyết phục mẹ Nam:
- Nhà cửa răng bằng mạng sống? Bỏ của chạy lấy người chị ơi.
Bà Nhiêu trầm ngâm không nói gì. Bà Đàm giọng thiết tha hơn:
- Chị à, mình ở lại với họ không được mô, mình là thành phần ngụy, thế nào cũng bị tố sau này, khi nớ muốn chạy cũng không còn đường.
Trong khi hai bà tâm sự với nhau, Nam và Thảo ra vườn nói chuyện. Nam vói hái một trái ổi ửng chín trao cho Thảo:
- Mới ngày nào mà Thảo lớn mau ghê!
Thảo cúi cúi mỉm cười:
- Thì anh cũng rứa chớ bộ.
Mà đúng thế, Nam hơn Thảo hai tuổi, tuy nhiên con gái lúc phát mã trông vẫn chững chạc hơn. Nam tự bảo: "Không ngờ con bé bây giờ đẹp thế, gái Huế chắc gì bằng." Nam chợt hỏi :
- Này, Thảo thích đi hay ở.
- Em không biết, tùy nơi Má. Còn anh thì răng ?
- Anh ở lại. Đi vô xứ người khó sống lắm.

Ký hiệp định Geneve



Hai người ra đến góc vườn, Thảo nhìn mấy luống rau rồi nhìn Nam:
- Anh Nam học trong Huế thấy Huế có khác Đồng Hới không ?
Câu hỏi vô tình khiến Nam có dịp khoe về những hiểu biết của mình. Nam mô tả đời sống nơi kinh kỳ nhộn nhịp và đẹp hơn quê chàng gấp bội. Cầu Tràng Tiền, Sông Hương, Núi Ngự, làm gì có nơi đây. Cô bé cứ mở tròn mắt ra nghe. Nam được thể kể lại những chuyến đi chơi Lăng và thăm Đại Nội. Thảo đột nhiên nắm tay Nam nói như năn nỉ :
- Anh nói Bác đi đi. Em nghe anh nói mà thích ghê.
Nam thấy bàn tay mình ấm lạ lùng, chàng giữ tay Thảo lại. Nam tưởng như có dòng điện nhẹ chạy qua người mình. Chàng bối rối nhìn vào khuôn mặt Thảo mà không biết nói gì. Đôi má hồng tự nhiên, không phấn sáp. Nam thấy Thảo quá đẹp, chàng không ngờ mình có những giây phút thần tiên như vầy. Cô bé như sực tỉnh, vội giật tay ra :
- Thôi em vô kẻo Má chờ
Nam vội bước theo, chàng thì thầm:
- Anh chưa nói hết với Thảo, tối nay em qua chơi, anh sẽ bàn lại với em.
Thảo làm thinh bước nhanh vào nhà. Hai người trong phút chốc thấy tâm hồn tràn ngập cảm xúc mới lạ mà hồi giờ chưa hề biết. Đọc những truyện tình tiểu thuyết, Nam thấy mơ hồ về những rung cảm của lứa đôi, Nam chưa một lần có cái cảm xúc thật sự như hôm nay, Nam thấy mình vừa bước vào một thế giới hoàn toàn mới lạ...
(còn tiếp)

Tin sách: Thành thật cáo lỗi độc giả, tập sách Vào Đời như đã thông báo đến nay vẫn chưa có. Một số thân hữu gửi thư xác nhận địa chỉ, tôi đã có thư trả lời. Mong độc giả thông cảm cho. Đa tạ.
Liên lạc email: trannhungcong46@gmail.com, P.O. Box 163 Garden Grove, CA.92842

 

Advertising
Advertising
Bình luận Facebook

Bình luận trực tiếp

Về đầu trang