Friday, 08/07/2016 - 11:31:50
Font-Size:

Chuyện cũ quê xưa (kỳ 4)

Advertising
Bài TRẦN CÔNG NHUNG

Mấy ngày qua, bà Nhiêu không thấy Nam nói gì chuyện đi hay ở, bà đâm lo, "Hay thằng này lại phải lòng con nhỏ. Mà có thể lắm, ngày nào hai đứa cũng quấn quít bên nhau. Thôn quê gái mười lăm trai mười bảy là được rồi." Nghĩ thế nhưng bà không nói ra.

Bữa cơm chiều (Trần Công Nhung/ Viễn Đông)



Nam thì sau cái đêm liêu trai ấy, chàng cảm thấy rõ sự giao động trong mình, từ tâm hồn đến thể xác, một sự đổi thay mạnh mẽ lôi cuốn. Trước mắt, rõ ràng Nam đã bị một "cú sét," dù không thương tích trầm trọng, Nam cũng đã bị lay động dữ dội. Lòng Nam cứ chập chờn những mộng mị, nghiêng ngã bất nhất. Có lúc Nam bóp trán suy nghĩ tìm kiếm nguyên do.

Cuối cùng thì Nam cũng thấy: "Chỉ vì hình ảnh Thảo," một hình ảnh mới mấy ngày mà đã in cứng vào tim Nam. Đôi mắt nai của Thảo bao giờ cũng nhìn Nam một cách ngây thơ, hai bàn tay mềm mại bé nhỏ, hương thơm của tóc mai ngây ngấy ám ảnh Nam không rời. Nam có cảm tưởng như lòng mình đang trải qua một cơn thác lũ. Nam mơ màng không còn thấy rõ con đường mình đã vạch.

Đôi khi Nam tự bảo: “Hay mình ở lại. Người ta sao mình vậy." Nhưng nhớ những gì bà O kể, Nam lại rùng mình, "Không thể được." Tuy tuổi còn nhỏ nhưng thỉnh thoảng Nam cũng đã có dịp ghi nhận những điều người lớn nói về Việt Minh cộng sản. Cộng sản chủ trương đường lối “tam vô”, vô gia đình, vô tôn giáo, vô tổ quốc, họ đi đến thế giới đại đồng. Họ cai trị bằng chính sách độc ác tàn bạo... và nhiều thứ cay nghiệt đối với người dân.

Nam mừng đã không vấp ngã trong cơn giông bão đầu đời và quyết đinh ra đi. Nam thu dọn hành trang thật gọn và dự tính ngày kia bà O lên làng là xuống tàu. Dù thời hạn di cư còn dài nhưng ở lại càng lâu Nam cảm thấy có nhiều bất trắc. Duy chỉ có hình ảnh Thảo làm Nam chao đảo ít nhiều. Nam lại tự nhủ, "Còn hai hôm nữa rồi mọi chuyện đâu vào đó."


Nam dạy kèm (Trần Công Nhung/ Viễn Đông)

Chuyện cũ quê xưa (kỳ 4)

Thật sự Nam đã phải thường xuyên chống đỡ cả một mùa giông bão trong lòng. Trước đây, đọc những chuyện tình lâm ly bi đát, Nam ngầm chê bai nhân vật trong truyện nhu nhược yếu đuối, nay đến lượt mình, Nam mới thấy những lý lẽ, những đòi hỏi của con tim quả thật không dễ kiểm soát. Trước hôm giã từ, Nam qua thăm bà Đàm. Nam đã nói cho Thảo biết để Thảo đừng đi đâu. Thấy Nam, mẹ Thảo đon đả:
- Nam đó hả, vào trong này cháu.
- Dạ chào bác.
- Ừ con ngồi đây.
Bà vừa nói chuyện vừa xếp lại một chồng áo cũ. Nam nghĩ, "Hay bà chuẩn bị đi."
- Mẹ con có bên nhà không, sao không nói mẹ qua chơi. Thảo à, nấu nước anh Nam uống đi con .
- Dạ cảm ơn bác, cháu không khát.

Nam ngước nhìn Thảo đứng sau lưng mẹ. Thảo mỉm cười, vẫn cái cười rất nhẹ mà nghe rất rõ, rõ từ đôi mắt, đôi môi, đến hai hàm răng. Không trang điểm mà đôi má lúc nào cũng hây hây mời gọi. Nam lại xốn xang trong lòng. Bà Đàm hạ giọng gợi chuyện:

- Nam à, sao cháu không nói mẹ đi, bác thấy người ta đi quá cũng sốt ruột. Bác đi một mình thì không yên tâm. Con biết đó, trước giờ chỉ có hai gia đình mình, gần gũi nhau, đùm bọc nhau. Hồi bác trai qua đời, bác nhờ có mẹ con lui tới an ủi. Khi ba con mất, bác chạy qua chạy lại, nên bác nghĩ, sống ở đâu hai gia đình mình cũng phải có nhau ..

Nam lặng yên nghe bà Đàm nói mà lòng cảm động vô vàn. Trong giây phút, Nam lại nẩy ý: "Hay đưa hết mọi người cùng đi." Xếp xong mớ quần áo, bà Đàm đứng dậy mang vào phòng trong. Nam tiến lại gần Thảo nói nhỏ :

- Chiều nay ăn cơm sớm, qua đi chơi với anh một vòng, anh có chuyện quan trọng cần bàn với Thảo.
Thảo cúi nhìn xuống đất không nói gì. Nam giục :
- Được không?
- Dạ.
Tiếng dạ nghe rất khẽ. Nam thấy lòng vui rộn ràng. Thảo cũng thấy lòng bâng khuâng. Mới mấy ngày mà Thảo tưởng như hai người đã gần nhau nhiều năm tháng. Thảo không có những suy nghĩ dằn vặt như Nam. Thảo thấy trước mắt hình ảnh một cuộc đời đầy hạnh phúc. Thảo sung sướng thật sự. Thảo không ngờ mọi người đang sống trong những giờ phút bấp bênh.
Má Thảo ra, Nam ngồi chơi một lúc, hỏi chuyện xóm làng, Nam tránh đề cập chuyện đi. Nam không muốn giải quyết những rắc rối trong lòng. Nam đang nghĩ đến buổi hẹn hò tối nay. Nam sẽ lấy xe đạp chở Thảo ra cầu Mụ Kề hoặc vào trong Cầu Dài tha hồ mà trò chuyện.

- Ờ, bác quên hỏi cháu, vào Huế cháu học trường mô ?
- Thưa cháu học trường Khải Định.
- Từ ngày ba cháu mất rồi cháu ăn ở răng ?
Vô tình bà Đàm gợi lại chuyện đau buồn của Nam. Nam nói như tâm sự :
- Thưa bác, cháu may mắn được gia đình ông công chức làm ở Sở Kinh Tế nuôi cho ăn học.
Hai mẹ con Thảo rất ngạc nhiên, bà Đàm hỏi dồn:
- Răng mà có người phúc hậu tử tế rứa ?
Nam kể cho hai người nghe về một giai đoạn đắng cay của đời mình :
- Dạ chuyện như vầy bác à: Trong thời gian ba cháu nằm ở bệnh viện, cháu vừa học, vừa dạy kèm cho ba đứa con của một nhà công chức. Ông bà này người có học và rất nhân hậu. Khi biết chuyện khó khăn của cháu ông bà đã ngỏ lời cho cháu đến ở trong nhà luôn. Trước kia dạy một tháng 300 nay được ăn ở. Hè cháu mở lớp dạy, kiếm thêm tiền mua sách vở.


Nhà thờ Tam Tòa, 1972 (Trần Công Nhung/ Viễn Đông)


Bà Đàm trìu mến nhìn Nam:
- Cháu giỏi rứa, cháu năm nay bao nhiêu tuổi ?
- Dạ mười tám tuổi ta rồi...
Ý Nam muốn nói "mà chưa làm được gì hết." Bà Đàm nhìn Thảo :
- Em con cũng mười sáu rồi...
Tự nhiên Nam nhìn qua Thảo, lòng nghe xôn xao... Thảo thì không nói gì, cúi nhìn những ngón chân của mình. Thảo cũng đang có điều gì đó trong lòng. Má Thảo đứng dậy :
- Hai con nói chuyện Má đi ra giếng một chút.
Câu nói làm cho Nam và Thảo thấy vui lên. Lúc Má qua khỏi cánh cửa hông, Thảo đến bên Nam thỏ thẻ:
- Anh nói chuyện quan trọng là chuyện chi ?
Nam cười bí mật:
- Anh muốn nói em đẹp. Anh chưa thấy ai đẹp như em.
- Anh đừng có xạo, em mà đẹp ?
- Thiệt mà, em đẹp không như những người khác. Thiên hạ đẹp nhờ son phấn, còn em ...
- Em thì răng hả anh ?
- Em thì cả một trời đầy trăng sao.
- Anh nói chi em không hiểu.
Nam đến bên Thảo, đập nhẹ vào vai nàng:
- Anh nói cho vui vậy chớ không có chi mô. Tối nhớ qua anh nghe. Anh sẽ có quà cho em.
Thảo ngây thơ mừng :
- Thiệt không anh.
Bà Đàm vào, Nam chào cáo từ. Thảo đưa Nam ra tận ngõ. Nam quay lại nhắc
Thảo lần nữa.
- Nhớ nghe.
- Nhớ, dặn hoài!

Thảo chờ cho Nam khuất sau hàng dâm bụt rồi mới vào. Thảo không hiểu có cái gì đó đối với Nam làm cho nàng thấy mình khác thường. Hồi nhỏ chơi với nhau, qua lại hằng ngày không sao, nay mỗi lần gặp, Thảo lại lúng túng, tim đập thùng thùng.
Nam biết rõ mình hơn. Sớm tiếp xúc với đời sống thị thành, đọc những tiểu thuyết tình cảm, Nam mơ hồ thấy mình như những nhân vật trong truyện. Từ những rung động đầu đời Nam muốn mạo hiểm sâu vào vùng đất mà xưa giờ Nam chưa có dịp biết. Trí tưởng tượng và sự lôi cuốn của cảm giác khiến Nam mạnh dạn và tự tin.
Bữa cơm chiều Nam ăn thật nhanh. Nam thưa với mẹ :
- Lát nữa con đưa Thảo đi chơi một vòng.
- Chơi mô, cẩn thận, lúc này không phải như trước nghe con.
- Không sao Mẹ, tụi con đi quanh đây thôi.
Lát sau Thảo qua, Nam lấy xe đạp cùng Thảo đi ra ngõ. Bà Nhiêu nhìn theo mỉm cười. Một đứa em của Nam nói to :


Cầu Dài (Trần Công Nhung/ Viễn Đông)


- Con thấy anh Nam thích chị Thảo lắm nghe Mẹ.
- Thì tụi nó coi như anh em từ hồi nhỏ mà.
Nói vậy nhưng bà cũng đã biết chuyện. Do những rối ren hiện tại nên bà chưa có cơ hội bàn với Nam. Ra đến đường cái, Nam bảo Thảo ngồi lên yên sau. Lúc đầu Thảo nắm vào mé yên để giữ thăng bằng. Nhưng khi gặp ổ gà xe vồng lên, Thảo phải ôm choàng qua eo Nam. Nam một tay giữ ghi đông một tay đặt lên tay Thảo :
- Thảo cẩn thận ôm chặt vào anh. Trời tối anh không thấy ổ gà, coi chừng té đó.
Thảo không nói gì, nàng thấy mặt mình nóng lên. Trong phút chốc, Thảo nghĩ : "Má mà biết thì chết".
(còn tiếp)

Tin sách: Thành thật cáo lỗi độc giả, tập sách Vào Đời như đã thông báo đến nay vẫn chưa có. Một số thân hữu gửi thư xác nhận địa chỉ, tôi đã có thư trả lời. Mong độc giả thông cảm cho. Đa tạ.
Liên lạc email: trannhungcong46@gmail.com, P.O. Box 163 Garden Grove, CA.92842

 

Advertising
Advertising
Bình luận Facebook

Bình luận trực tiếp

Về đầu trang