Wednesday, 05/10/2022 - 10:46:34
Font-Size:

Ăn mặn, ăn chay gì cũng chết… vì Trung Cộng

advertisements


Thực khách chọn mua thức ăn tại một nhà hàng buffet ở tỉnh Sơn Tây, Trung Quốc. Trong những năm tổ chức Thế Vận Hội, Trung Quốc thi hành triệt để luật kiểm soát thực phẩm nhằm bảo đảm sự an toàn cho người ngoại quốc. (China Photos/ Getty Images)

 

Bài VI ANH

 

Tin đài phát thanh RFA của Mỹ ngày 3 tháng 9, 2022 đi tin “Mì gói VN chứa chất độc bị cấm ở nước ngoài, trong nước vẫn tiêu thụ bình thường!?”

 

Nhớ trước đây một nhóm phóng viên tường trình trên đài RFA về tình hình trong nước Việt Nam nghe phát sợ: “Ăn mặn, ăn chay cũng chết… vì Trung Cộng.”

 

Phóng sự dẫn dụ hai minh hoạ là người trong nước. Một ở Hà nội, thủ đô hiện thời của Việt Nam Cộng Sản.

 

“Ông Hữu, một người Hà nội ở phố hàng Bườm nói, “Hiện nay, các món nhậu từ bình dân cho đến sang trọng ở Hà Nội đều mang dấu vết Trung Quốc. Nếu như món sang trọng trong các nhà hàng hạn chế được thực phẩm có nguồn gốc Trung Quốc thì các loại gia vị của Trung Quốc cũng đầy rẫy trong các bếp nhà hàng bởi tính đa màu sắc và nhiều mùi vị nhưng giá thành rẻ của nó. Riêng ở các món nhậu bình dân trên vỉa hè thì miễn bàn.”

 

“Ông Hữu lắc đầu than thở rằng sống hơn năm mươi năm ở xứ Bắc này, chưa bao giờ ông thấy bất an như hiện nay. Ngày xưa bất an vì chiến tranh nhưng nỗi bất an đó không triền miên, dai dẳng vì ít ra khi có báo động thì đi núp hầm và không phải lúc nào, tháng nào, năm nào cũng trốn bom, cũng có lúc Hà Nội yên tĩnh và thơ mộng như không hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng nỗi bất an vì thực phẩm Trung Quốc thì hoàn toàn khác.

 

“Mỗi lần nghe có một người bạn hay một người nào đó bị chết vì bệnh ung thư, nỗi bất an của ông Hữu lại tăng cao bởi kể từ giai đoạn hàng hóa Trung Quốc xâm chiếm thị trường Việt Nam cũng là lúc căn bệnh quái ác này hoành hành Việt Nam. Người ta thường nói bệnh vào từ miệng, họa ra từ miệng. Thử hỏi, ngày nào, tháng nào, năm nào cũng ăn phải thực phẩm Trung Quốc, từ cây rau, củ cà rốt, củ su hào, củ dền đỏ cho đến miếng lòng lợn, con gà, cây chả, cục nem… Tất cả đều có thể là hàng Trung Quốc, cái chết cứ ngấm dần vào thịt da Việt Nam bởi nguồn độc từ Trung Quốc, làm sao mà không bất an cho được.

 

“Nói đến đây, ông Hữu lắc đầu thở dài, trầm ngâm một lúc rồi chua chát nói thêm rằng ngày trước, người ta kiêng thức ăn mặn còn có thức ăn chay để dưỡng sinh, còn bây giờ, ăn mặn cũng chết mà ăn chay cũng chết, nhịn ăn thì chết theo cách khác. Nói chung là hết cách nếu như thực phẩm Trung Quốc cứ tràn lan như dịch hạch tại Việt Nam.

 

“Còn Đại Đức Thích Lý Thuyết, đang tu ở một ngôi chùa trong thành phố Hà Nội, một nhà tu trường chay giới sát, nói. “Hàng Trung Quốc thì thứ gì nó cũng giả hết, từ gạo, nấm, thực phẩm. Nhưng để phân biệt thì rất khó. Đa số là nó giả tinh vi luôn, từ gạo, mì… toàn từ những đồ phế thải mà người Việt mình không thể ngờ tới. Mà đa số nó làm là có chủ trương hết, chứ không phải một vài doanh nghiệp đâu, điều này thật kinh khủng. Tốt nhất là mình đừng đi mua, mình tự làm lấy thực phẩm của mình, mình tự trồng lấy, chứ đừng mua!”

 

Không phải chỉ có đồng bào ở Hà nội, ở Miền Bắc gần Trung Quốc sợ chết vì đồ ăn thức uống độc hại tràn lan đâu, mà đồng bào Việt Nam từ Ải Nam Quan đến Cà Mau đều sợ chết vì đồ ăn độc hại của Trung Cộng. Không những thế, người dân trên thế giới cũng khó thoát chết vì đồ độc hại của Trung Cộng, vì những lý do sau.

 

Một, Trung Cộng là nước xuất cảng thực phẩm đứng hàng thứ ba trên thế giới. Hàng hoá Trung Cộng rẻ nên nhiều người mua, nhứt là dân nghèo, mà dân nghèo lúc nào và nước nào cũng đông hơn dân giàu. Nói tới Trung Quốc, trên thế giới người ta chỉ chú ý như là một nước xuất cảng hàng hoá rẻ tiển như quần áo, giày vớ, đồ điện tử, đồ gia dụng, nhưng ít ai chú ý Trung Cộng là nước xuất cảng lương thực, thực phẩm, nông sản. Thực phầm chiếm một phần lớn nhứt. Lấy nước Pháp làm thí dụ. Từ năm 2008, nhà báo Tristan de Bourbon, viết trên tờ La Croix của Pháp, tài liệu của Quan Thuế Trung Cộng cho biết trong quí một, từ tháng 01/2008 đến tháng 03/2008, Trung Cộng xuất cảng gần 7 triệu tấn lương thực, tăng hơn 11% so với cùng thời kỳ 2007, tăng mạnh nhất là hàng xuất sang Âu Châu, khách hàng lớn thứ nhì của Trung Quốc sau Châu Á (gần 900,000 tấn). Trung Quốc đứng đầu trong mặt hàng thủy sản, cũng như các loại rau quả hộp, từ cà chua, nấm, cho đến các mặt hàng đông lạnh, và trái cây. Theo tài liệu của Quan Thuế Pháp, năm 2007 Pháp đã nhập 411 triệu euro thực phẩm từ Trung Cộng. Phần lớn các hộp nấm Paris, champignon de Paris, bán tại Pháp, theo tờ báo, đều đến từ Trung Quốc. Một mặt hàng khác, mà Trung Cộng cũng đứng đầu là nước táo, loại đậm đặc, để chế tạo những loại nưóc trái cây bán trong hộp giấy.

 

Hai, nông phẩm gốc như sữa, đường không phải chỉ bán dưới dạng thực phẩm sữa đường, mà có thể dùng để biến chế ra hàng trăm phó phẩm và thực phẩm khác. Sữa độc có chứa chất melamine của Trung Cộng chẳng những Trung Cộng đã dùng làm ra kẹo Thỏ Trắng “Made in China” xuất cảng sang nhiều nước thì dễ biết. Sữa của Trung Cộng được các công ty của các nước khác mua dùng như nguyên liệu để chế ra thực phẩm của ngoại quốc, thì người tiêu thụ thông thường làm sao biết được.

 

Theo nhà báo Tristan de Bourbon, hãng Pháp Nestlé, Unilever dùng sữa nhập cảng từ Trung Cộng để biến chế thành sữa, cà phê sữa Nestlé, Unilever, thì người tiêu thụ đâu có biết nguyên liệu là sữa có độc chất của Trung Cộng. Cụ thể cà phê sữa bột Trung Nguyên, Vinacafe của Việt Nam xuất cảng ra ngoại quốc, người uống đâu có biết có sữa có chất melamine của Trung Cộng hay không. Hoạ may chỉ có nhà nước sau khi kiểm tra chất lượng, công bố thì người tiêu thụ mới biết thôi. không bán sản phẩm của họ ra ngoài khu vực.

 

Ba, thuốc Bắc của Trung Cộng, chế thành thuốc hay bán dưới hình thức nguyên liệu, cũng là một thứ nông sản. Nếu tính số nông sản này vào thì hầu như nước nào cũng có nhập cảng từ Trung Cộng. Người Trung Hoa có mặt gần như khắp hoàn cầu. Hầu hết tại thủ đô và các thành phố lớn của các nước đều có “China Town.” Dược thảo Trung Quốc không những người Á Châu thích mà ngay người Âu Mỹ cũng tiêu thụ.

 

Bốn, Trung Cộng có luật lệ “kiểm soát chất lượng và an toàn thực phẩm,” có nhiều và gắt nữa, nhưng không được áp dụng nghiêm minh. Một vì chủ trương kinh tế của Trung Cộng đặt nặng xuất cảng hơn là phẩm chất và an toàn. Giới chức thẩm quyền ít khi kiểm tra, chỉ kiểm tra khi có tai tiếng, làm rầm rộ thành phong trào rồi đâu lại vào đó. Các cơ quan về kiểm tra chất lượng và an toàn thực phẩm không có phối hợp công tác. Tinh thần “ cát cứ” và quyền lợi địa phương rất nặng, nặng hơn nhiệm vụ tuân hành luật pháp và qui định chuyên môn dù qui định đó liên quan đến danh dự và quyền lợi quốc gia trong nước hay ở ngoại quốc.

 

Thêm vào đó, nạn tham nhũng của những cán bộ có chức có quyền đã biến những luật lệ kiểm tra chất lưọng và an toàn thực phẩm trở thành mớ giấy lộn. Một viên chức Liên Âu làm việc ở Bắc Kinh xác nhận ở Trung Cộng, từ nhãn hiệu, cho đến giấy phép, tất cả đều có thể được mua hay làm giả một cách dễ dàng.

 

Báo chí là của Đảng Nhà Nước chỉ viết khi được phép. Người dân bị bịt miệng, chỉ khi nào qua tức nước mới bể bờ như vụ trường bị cán bộ rút ruột làm cho hàng ngàn học sinh chết hay vụ sữa nhiểm độc melamine làm chết và gây bịnh cho hàng 50,000 con em, mới “nổi dậy” rồi cũng bị dẹp yên.

 

Sau cùng, với một số lượng nông sản xuất cảng hầu như khắp thế giới, thành phẩm hay dưới hình thức nguyên liệu lớn như vậy; với nông sản nguyên liệu Trung Cộng xuất cảng sang các nước và các nước biến chế ra thành thực phầm made in France, in VN, in Thai Land, v.v.; một hệ thống pháp lý kiểm tra chất lượng và an toàn thực phẩm của Trung Cộng bị ung thối , tham nhũng như vậy - liệu người dân tiêu thụ các nước có thoát khỏi độc tố Trung Cộng hay không. Nỗi lo khó thoát khỏi độc tố Trung Cộng của các nước trên thế giới không phải không có lý.

 

 

advertisements
advertisements
advertisements
advertisements
Bình luận Facebook
advertisements
advertisements
advertisements
Về đầu trang
advertisements